Còn đâu đầm ấm chỗ về
Mẹ ta vồn vã: mô, tê,
rứa, nờ…
Cầm tay con, mẹ vẫn ngờ
Mắng yêu câu nói:
đi mô đi hoài…
Thật như củ sắn củ khoai
Mẹ ta chơn chất từ ngoài
tới trong
Tháng ngày chín nhớ
mười mong
Con về ấp úng nói không
ra lời
Lập cà lập cập đôi môi
Ôm con mà nước mắt rơi
nhòa nhòa…
Nay còn đâu nữa mẹ ta
Chân mây bàng bạc cách xa
ngàn trùng
Mịt mờ sương khói mông lung
Nấm mồ heo hút một vùng
cỏ xanh
Còn đâu nơi chốn yên lành
Chỗ về… Mẹ vắng…
Thôi đành mồ côi.