Thời gian mải miết trôi đi
Núi vẫn là núi
Sông cứ là sông
Tất cả đều nguyên vẹn
Một con người
Một Pháp thân thường tại
Vầng hào quang ngời rạng đấng Chí Tôn
Ngài hạ thân khơi nguồn siêu chân lý
Nước từ bi rưới tắt mọi đau buồn
Ta mong manh bay đi hạt bụi
Trôi lăn hoài vô số kiếp trầm luân
Bám víu vào cõi đời u tối
Khi tỉnh ra lòng tiếc nuối vô ngần
Sáng vô biên mặt trời trí tuệ
Triệu năm ròng không có đổi thay
Vẫn hiễn nhiên song hành cùng vũ trụ
Biển bao dung muôn kiếp vẫn tròn đầy
Con về đây dưới chân Ngài quy ngưỡng
Hóa thân mình làm ngọn cỏ-giọt sương
Để thẩm thấu khuôn vàng thước ngọc
Tỏa sắc hương
Đóa hoa đạo cúng dường.
TRƯƠNG NGUYỄN
